Nước được chia thành nước mặn, nước ngọt và nước lợ dựa trên nồng độ các chất muối, khoáng hòa tan. Hiểu đơn giản, khi nồng độ muối hòa tan trong nước cao thì nước ngọt có thể biến thành nước mặn, và ngược lại.
Nước bị nhiễm mặn là hiện tượng nguồn nước ngọt gia tăng hàm lượng lớn các chất muối hòa tan, vượt ngưỡng cho phép. Theo tiêu chuẩn QCVN 01:2009/BYT, độ mặn cho phép trong nước sinh hoạt, ăn uống ở khu vực bình thường là 250mg/l và khu vực hải đảo, ven biển là 300mg/l. Nước ngọt vượt ngưỡng này được xem là nước nhiễm mặn. Vậy nên trong trường hợp nước có vị mặn bất thường cần kiểm tra để xác định độ mặn của nước, đảm bảo các tiêu chuẩn nước sạch.

Nguyên nhân của nước bị nhiễm mặn: Chủ yếu là do quá trình xâm thực của nước biển vào đất liền ảnh hưởng tới mạch nước ngầm ở các khu vực ven biển, quá trình này có chu kỳ. Tuy nhiên cùng với tình trạng biến đổi khí hậu, hạn hán ngày càng trầm trọng, băng tan ở các cực khiến mực nước biển dâng cao và các tác động trong quá trình sản xuất, sinh sống của con người đang ngày càng khiến quá trình xâm nhập mặn càng trầm trọng hơn.
Hậu quả của việc sử dụng nguồn nước bị nhiễm mặn: Sử dụng nước nhiễm mặn lâu ngày cũng gây tác hại như sử dụng nước mặn trong sinh hoạt và sản xuất, ảnh hưởng trực tiếp tới sức khỏe con người và ngành nông nghiệp. Việc sử dụng nguồn nước bị nhiễm mặn lâu dài là nguyên nhân hàng đầu gây ra các vấn đề sỏi thận, sỏi tiết niệu, viêm da, lở loét. Khu vực trồng trọt sử dụng nước nhiễm mặn khiến đất dễ bị thoái hóa, cây trồng kém phát triển, còi cọc. Máy móc sử dụng nước nhiễm mặn dễ bám cặn, gỉ sét,…

Hàng năm cứ vào mùa hè, người dân các vùng ven biển lại phải chịu đựng hạn mặn, chắt chiu từng giọt nước ngọt phục vụ cho sinh hoạt, sản xuất. Nhiều diện tích đất trồng trọt phải bỏ hoang do đất nhiễm mặn, nguồn nước tưới tiêu không đảm bảo.
